Vincent van Gogh danh họa Hà Lan, là một trong những gương mặt vĩ đại nhất của trường phái ấn tượng thế giới

 Van Gogh, họa sỹ thiên tài trường phái "Ấn Tượng" 

 Vincent Van Gogh(1853-1890), danh họa Hà Lan, là một trong những gương mặt vĩ đại nhất của trường phái ấn tượng thế giới. Tranh của Van Gogh có đặc điểm là màu sắc gây cảm xúc mạnh, nét bút thô, hình ảnh có đường viền lớn, tất cả mang bên trong nỗi đau khổ của một nghệ sĩ tài hoa, cô độc và bệnh tật. Ra đi khi mới ở tuổi 37, ông đã để lại cho hậu thế một gia tài hội họa đồ sộ (chỉ trong 10 năm cuối đời, họa sĩ sáng tác hơn 2.000 tác phẩm, trong đó có khoảng 900 bức họa hoàn chỉnh và 1.100 bức vẽ hoặc phác thảo), cùng nhiều bí ẩn về cuộc đời khốn khó và đầy bi kịch của mình.

Ngày nay, nói đến Van Gogh, hầu như ai cũng biết ông là một trong những danh họa vĩ đại nhất của Hà Lan, là tác giả của nhiều bức tranh thuộc nhóm đắt giá nhất thế giới. Tuy nhiên, danh tiếng chỉ đến với Van Gogh sau khi ông đã qua đời.
Van Gogh có tên đầy đủ là Vincent Willem Van Gogh. Ông là con trai thứ 2 nhưng là người con đầu tiên sống sót của một cặp vợ chồng thuộc tầng lớp trung lưu người Hà Lan.
Van Gogh chào đời đúng 1 năm sau khi người anh của ông qua đời khi chưa kịp chào đời. Vì tiếc thương con nên cha mẹ ông đã dùng tên lẽ ra dùng để đặt cho con đầu để đặt cho Van Gogh. Ngoài người anh này, Van Gogh còn có 5 người em, trong đó có người em trai tên Theo – người về sau sẽ có ảnh hưởng lớn tới cuộc đời của ông.  
Cảm hứng nghệ thuật, đặc biệt là sở thích vẽ của van Gogh chính là được thừa hưởng từ bà Anna Cornelia Carbentus – một nghệ sỹ đầy tình yêu với thiên nhiên. Khi Van Gogh còn nhỏ, gia đình ông thường dẫn nhau tới thăm thú những vùng quê ở gần nhà để tạo cảm hứng nghệ thuật cho mẹ ông. Điều này cũng giúp nuôi dưỡng tình yêu thiên nhiên dạt dào của người nghệ sỹ trong tương lai.
Biến cố đến với Van Gogh xảy ra vào năm ông 15 tuổi. Khi đó, kinh tế gia đình sa sút khiến ông phải nghỉ học để đi tìm việc làm. Nhờ thông thạo cả tiếng Pháp, tiếng Đức, tiếng Anh và tiếng Hà Lan, ông nhận vào làm nhân viên bán hàng ở Nhà trưng bày Groupil ở London. Tại đây, tình yêu nghệ thuật trong van Gogh càng trở nên mạnh mẽ hơn. Khi thấy anh trai có niềm đam mê như vậy, Theo đã khuyên anh trở thành một họa sỹ và đứng ra chu cấp toàn bộ về mặt tài chính để anh trai toàn tâm cống hiến cho nghệ thuật.
Có thể nói, van Gogh là người bất hạnh trong tình cảm và việc này đã đóng vai trò không nhỏ trong việc hình thành nên lối sống của ông. Khi ở Anh, Van Gogh nảy sinh tình cảm với con gái của người chủ nhà tên Eugenie Loyer nhưng không được đáp lại. Khi bị người trong mộng từ chối lời cầu hôn, Van Gogh đã thực sự suy sụp. Ông giận dữ với tất cả những người mà mình làm việc cùng, thậm chí còn đuổi cả khách hàng. Chính vì vậy nên Van Gogh đã sớm bị sa thải. Một thời gian sau đó, Van Gogh nảy sinh tình cảm với một người em họ vừa góa chồng tên Kee Vos-Stricker nhưng vẫn bị từ chối.  Một điểm đáng chú ý khác là tuy được nuôi nấng trong một gia đình trung lưu nhưng Van Gogh lại chỉ chú ý và thương cảm những phụ nữ bất hạnh trong xã hội như những người làm gái mại dâm. Đó cũng chính là nhóm phụ nữ mà danh họa muốn vẽ, phác thảo. “Anh không thể chống cự lại được tình cảm, đặc biệt là tình yêu và sự cảm thông dành cho những phụ nữ vốn bị những giáo sỹ khinh miệt và người đời đối xử khắt khe, thậm chí lên án”, Van Gogh viết trong một bức thư gửi cho em trai.  
Năm 1882, khi đang ở The Hague, Van Gogh đem lòng yêu một gái mại dâm nghiện rượu tên Clasina Maria Hoornik. Hoornik trở thành bạn đồng hành, tình nhân và cũng là người mẫu cho Van Gogh dù tại thời điểm này, cô ta đã có 1 đứa con gái riêng 5 tuổi và đang mang bầu. Tình cảm của họ bị gia đình Van Gogh kịch liệt phản đối. Họ thậm chí dọa sẽ cắt đứt quan hệ cũng như chu cấp tiền bạc cho Van Gogh nếu ông không rời bỏ Hoornik. Tuy nhiên, Van Gogh bất chấp tất cả để tiếp tục ở lại bên người tình, thậm chí thuê nhà để sống cùng cô ta và con riêng. Nhưng rồi việc Hoornik quyết định quay trở lại con đường bán thân đã khiến Van Gogh bị sốc nặng. Vài tháng sau, ông tự quyết định rời khỏi Hoornik và cả The Hague. Sau lần đó, Van Gogh còn có mối quan hệ kéo dài 1 năm với một chủ khách sạn người Italia tên Agostina Segatori. Song, chuyện tình cảm này cũng không thuận lợi do vấp phải những cản trở từ bạn bè của bà Segatori. Sau quá nhiều mối tình thất bại như vậy, Van Gogh cuối cùng quyết định chấp nhận số phận. Kể từ năm 1888, ông không còn yêu thêm bất cứ ai. Thay vào đó, ông tìm tới gái mại dâm để thỏa mãn nhu cầu của bản thân và dành toàn bộ tình yêu thương cho nghệ thuật, thiên nhiên và người em trai Theo.  
Đến khi không còn phản đối chuyện tình cảm của con trai, cha mẹ Van Gogh vẫn không ủng hộ việc ông nuôi mộng trở thành một nghệ sỹ. Giáng sinh năm 1881, sau một trận cãi vã kịch liệt với cha mẹ, ông quyết định bỏ nhà tới một ngôi làng nhỏ và dành toàn bộ thời gian cho việc vẽ vời. Cảnh vật làng quê, cuộc sống lao động của người dân ở làng được Van Gogh đưa trọn vẹn vào những tác phẩm của ông khi đó. Đến đầu năm 1884, Van Gogh bắt đầu đề nghị với người em trai Theo rằng ông sẽ chuyển cho em trai những tác phẩm do ông sáng tác để đổi lại số tiền mà Theo đã chu cấp cho ông.  Theo ý tưởng của Van Gogh, ông sẽ gửi tranh để Theo bán ở chợ nghệ thuật tại Paris. Tuy nhiên, vấn đề ở đây là gu thẩm mỹ mà người Paris lúc bấy giờ ưa chuộng những tác phẩm thuộc trường phái ấn tượng, đối lập với các tác phẩm của Van Gogh. Chính vì thế nên những bức tranh mà Van Gogh gửi về đều không bán được. Trong bối cảnh như vậy, Van Gogh phải sống vô cùng tằn tiện để có thể duy trì được niềm đam mê với nghệ thuật.  
Cùng thời gian này, Van Gogh có những dấu hiệu xấu về sức khỏe cả thể chất lẫn tinh thần. Ông sống khép kín, thu mình đến đáng sợ. Khi thấy anh trai ăn sơn và nhựa thông, em trai ông đã rất lo lắng và bỏ tiền để thuê một nghệ sỹ tên Paul Gauguin đến sống cùng để vừa hỗ trợ trong công việc, vừa theo dõi những biểu hiện bất thường của anh trai. Song, kết quả của việc này lại không như Theo mong muốn. Buổi tối vài ngày trước Giáng sinh năm 1888, sau một trận cãi vã kịch liệt với Paul Gauguin, Van Gogh xuất hiện tại nhà một gái bán dâm mà ông đang qua lại và đưa cho cô một tấm vải đẫm máu kèm đề nghị “giữ vật này cẩn thận”. Bên trong tấm vải là mẩu tai trái của ông. 
Sau đó, van Gogh về nhà đi ngủ dù bị mất máu nhiều đến suýt chết. Đến sáng hôm sau, khi cô gái mại dâm báo tin, cảnh sát mới có mặt tại nhà Van Gogh. Lúc này, ông đã lâm vào tình trạng hôn mê do mất máu quá nhiều. Các thông tin cho đến nay đều cho rằng Van Gogh đã tự dùng dao lam cắt tai mình. Song, một số sử gia gần đây dẫn các bằng chứng cho rằng thực chất van Gogh đã bị Gauguin cắt tai sau khi 2 người cãi vã nhưng ông quyết định tự nhận tự hành hung bản thân để bảo vệ bạn. 
Sau khi Van Gogh xuất viện gần chục ngày sau đó, Gauguin đã bỏ đi. Vì thế nên người nghệ sỹ lại một lần nữa rơi vào tình trạng cô đơn và trầm cảm. Một thời gian sau, ông tự nguyện vào bệnh viện tâm thần Saint-Paul-de-Mausole ở Saint-Rémy-de-Provence sau khi bị những người dân sống gần nhà đồng loạt viết đơn kiến nghị tố là kẻ nguy hiểm với xã hội.
Tháng 11/1889, vợ Theo sinh con trai và cũng đặt tên là Van Gogh. Cùng thời điểm, họ bán được bức tranh “Vườn nho đỏ” của van Gogh. Đây cũng là bức tranh duy nhất của Van Gogh được bán khi ông còn sống. Ngày 27/7/1890, Van Gogh được phát hiện đang nằm trong phòng với một viên đạn găm trong ngực. Ông được đưa tới bệnh viện ở gần đó nhưng không qua khỏi.
Theo cảnh sát, Van Gogh đã tự sát bằng súng. Lúc này, ông 37 tuổi. Nguyên nhân của tấn bi kịch được cho là do Theo đã đến thăm và tuyên bố sẽ thắt chặt tài chính với Van Gogh. Việc này đã khiến Van Gogh rất buồn. Ông diễn giải tuyên bố của em trai là Theo không còn thương và không muốn giúp ông bán tranh nữa. Vài tháng sau đó, vì thương tiếc anh trai cộng thêm bệnh giang mai, Theo cũng qua đời.
Trong suốt cuộc đời mình, Van Gogh đã hoàn thiện hơn 2.100 bức tranh nhưng phần nhiều trong số đó đã bị mất hoặc bị vứt đi. Chính mẹ của Van Gogh cũng đã vứt đi nhiều túi tranh của con trai. Trong số tranh của van Gogh còn sót lại, có những tác phẩm về sau được xếp vào nhóm những bức họa đắt nhất thế giới như bức Hoa diễn vĩ được bán với giá 53,9 triệu USD, Chân dung bác sỹ Gachet có giá 82,5 triệu USD. 
Tuy nhiên, nghịch lý là khi Van Gogh còn sống, không một ai biết đến ông. Phải đến ngày 17/3/1901, khi 71 bức tranh của van Gogh được đưa ra triển lãm ở Paris, người ta mới bắt đầu biết đến và hâm mộ ông.

Chân dung tự họa với chiếc tẩu (1886).

Chân dung tự họa với mũ rơm (1887).

Phòng ngủ ở Arles (1888).

Quán cà phê đêm ở quảng trường Place du Forum (1888).

Những cây ôliu (1889).

Chùm tranh “Hoa hướng dương” - 1890Van Gogh vẽ xong 4 tuyệt tác hội họa khắc họa hoa hướng dương chỉ sau 6 ngày. Ông giữ cảm xúc và sự tỉnh táo trong suốt 6 ngày đó bằng cà phê và rượu. Các nhà nghiên cứu nói rằng khi vẽ những bông hoa hướng dương cũng là khi tâm trạng của Van Gogh tốt nhất, đó là những giây phút vui vẻ hiếm hoi trong cuộc đời ông. Sắc vàng đối với Van Gogh là biểu tượng của ánh mặt trời, sự ấm áp, tình bạn, của niềm vui, hạnh phúc. Trong văn học Hà Lan, hoa hướng dương là biểu tượng của sự hy sinh, sự cống hiến tận tụy và lòng trung thành. Loạt tranh về hoa hướng dương của Van Gogh khắc họa hoa từ khi nở cho tới khi tàn, còn là ẩn dụ về vòng tuần hoàn sinh tử.
Không lâu sau khi hoàn thành bộ tứ hoa hướng dương, Van Gogh tiếp tục vẽ các bức tranh cùng chủ đề cũng như các biến thể dựa trên hình ảnh hoa hướng dương, một trong số các bức tranh được trưng bày ở Bảo tàng Van Gogh, Amsterdam (Hà Lan). Điều kỳ quặc là một số rất ít công chúng nhận ra nguồn cảm hứng về hoa hướng dương được tiếp nối rất liền mạch và dồi dào trong hội họa của Van Gogh, một nguồn cảm hứng được xem như một “bó hoa của nghệ thuật”. 

Bức “Chân dung bác sĩ Gachet” - 1890“Chân dung bác sĩ Gachet” là một trong những bức tranh nổi tiếng nhất của danh họa người Hà Lan - Vincent Van Gogh. Bác sĩ Paul Gachet trong tranh chính là người chăm sóc Van Gogh trong những năm tháng cuối đời. Thoạt tiên, ấn tượng ban đầu của Van Gogh về bác sĩ Gachet không tốt. Viết thư cho em trai, ông kể rằng: “Anh nghĩ chúng ta không nên trông cậy vào bác sĩ Gachet. Ông ấy có lẽ còn bất bình thường hơn anh. Một người mù dẫn đường một người mù khác, không phải là rốt cuộc cả hai sẽ ngã xuống mương sao?”. Tuy vậy, trong lá thư sau, Van Gogh lại nói rằng: “Anh đã tìm thấy một người bạn thật sự ở nơi bác sĩ Gachet, giống như một người anh trai, bọn anh giống nhau không chỉ ở hình hài mà còn ở tinh thần”. Sự thân thiết tìm thấy ở bác sĩ Gachet đã khiến Van Gogh thực hiện bức chân dung mang đầy vẻ u sầu này. Đối với Van Gogh, hình ảnh bác sĩ Gachet trong tranh như “đang nhăn nhó với những ai nhìn ngắm bức tranh này”. Đó là khuôn mặt mang “nỗi buồn của thế hệ”.
“Chân dung bác sĩ Gachet” được coi là tác phẩm khắc họa chân dung hiện đại, phá cách, mang tính tiên phong, khi không chỉ đặc tả diện mạo nhân vật mà còn lột tả nội tâm bên trong của nhân vật. 

Bức “Ông cụ buồn bã” (hay “Bên ngưỡng cửa vĩnh hằng”) - 1890
Bức tranh này được thực hiện khi Van Gogh bắt đầu bình phục trở lại sau một cơn suy sụp nặng nề, đây cũng là thời điểm hai tháng trước khi ông chết - một cái chết nhiều bí ẩn mà thời đó người ta kết luận là do tự tử. Tư thế của nhân vật ông cụ trong tranh vốn đã gây ấn tượng với Van Gogh từ nhiều năm trước, vị họa sĩ đã từng thực hiện nhiều bức phác họa bằng chì khắc họa tư thế này, thể hiện sự buồn bã, thất vọng tột cùng. Đối với Van Gogh, dù đã cố gắng rất nhiều nhưng theo ông, những bức tranh vẫn không thể đặc tả hết cái đẹp của hình ảnh mà ông đã nhìn thấy trong thực tế: “Bên cạnh Chúa và sự vĩnh hằng, còn có những biểu cảm tuyệt đẹp như thế này nữa. Ông cụ này không hề biết rằng trong một khoảnh khắc ngồi yên lặng ở góc phòng, ông đã tạo nên một hình ảnh quý giá, tuyệt đẹp, đầy cảm xúc, khiến ông như đang rất gần với ngôi nhà vĩnh hằng của Chúa”. Đối với tác phẩm này, Van Gogh có rất nhiều cảm nhận về tôn giáo. Dù khuôn mặt của nhân vật chính bị che giấu nhưng người xem vẫn cảm nhận được rất rõ sự buồn bã, cay đắng. Đó có lẽ là lý do tại sao mà Van Gogh từng đặt tên cho bức tranh là “Bên ngưỡng cửa vĩnh hằng” - mỗi khi nhìn thấy nỗi buồn đau, Van Gogh cũng đồng thời luôn nghĩ về Chúa và sự vĩnh hằng.

Bức tranh "Đêm đầy sao" là một trong những tác phẩm mỹ thuật khắc họa bầu trời đêm đẹp nhất.
Vincent Van Gogh được biết đến là một danh họa thiên tài khi sở hữu một loạt những tác phẩm kinh điển - kiệt tác đắt giá của nghệ thuật đương đại. Và một trong những bức tranh khiến mọi người yêu thích, bàn luận, tranh cãi nhất chính là "Đêm đầy sao" (Starry Night) - ra đời vào tháng 6/1889 - một năm trước khi ông qua đời. Nhưng bạn có hay, bức tranh khắc họa cảnh vật nhìn từ cửa sổ phòng bệnh của Van Gogh trong bệnh viện tâm thần này đã diễn tả một trong những khái niệm khó giải thích nhất trên thế giới: Nguyên lý bất định của dòng chảy. Có khá nhiều lý giải khác nhau về những đường xoáy ốc đặc trưng xuất hiện trong bức họa. Nhiều người cho rằng, vòng xoáy ốc này phản ánh tâm trạng mong manh, thất thường, thậm chí là vật vã của vị danh họa tại thời điểm đó. Các nhà khoa học Anh, Mexico, Tây Ban Nha nghiên cứu chi tiết những chuyển động bất định của bức tranh này. Họ nhận ra những cấu trúc bất định này có 1 khuôn mẫu riêng biệt và đã số hóa bức tranh đó, so sánh sự thay đổi về độ sáng giữa mỗi hai pixel một. Kết quả cho thấy, những chuyển động xoáy trong tranh Van Gogh trong giai đoạn ông ở viện giống như nguyên lý bất định của dòng chảy. Được biết, những bức tranh tự họa của Van Gogh được vẽ trong giai đoạn trước đó không có sự tương đồng này.Tuy nhiên, trong năm 2004, bằng cách sử dụng kính viễn vọng không gian Hubble, các nhà thiên văn học đã phát hiện những dòng xoáy của ánh sáng trong bức tranh tương tự với sự dịch chuyển của dòng chảy chất lỏng, của mây bụi trên Sao Mộc và các vì sao...
Một dòng chảy bất định có tính đồng dạng nếu trong đó có dòng năng lượng. Tức là dòng xoáy to sẽ tạo ra dòng xoáy tương tự, chỉ khác nhau về tỉ lệ mà thôi. Điều đó cho thấy, khả năng thiên tài của Van Gogh được phát huy khi ông điều trị trong viện. Nó cho ông cơ hội miêu tả các chuyển động bất định và diễn giải một trong những nguyên lý bí ẩn nhất. Cùng với đó, vòng xoáy giúp ông có khả năng sử dụng đôi mắt đặc biệt để nhìn, cảm nhận 3 thứ: chuyển động, ánh sáng và dòng chảy. Vì vậy, có thể nói dù đang trong thời gian đen tối nhất của cuộc đời mình, Van Gogh đã nắm bắt, thể hiện một trong những khái niệm phức tạp nhất trong vật lý, toán học và tạo ra bức tranh kinh điển của mọi thời đại.

Hoa hướng dương (1890). Tháng 3/ 1987 là một trong bức tranh vẽ 15 đóa hoa hướng dương của Van Gogh đã được bán với giá khoảng 40 triệu đô la
Bức tranh đầu tiên vẽ 15 đóa hướng dương chưng trong một chiếc bình đất nung đơn giản, tương phản với màu vàng rực rỡ của những đóa hoa. Bên cạnh những đóa tươi nguyên đang e ấp, một số đóa đã rũ xuống, báo hiệu sự lụi tàn. Đó là một ẩn dụ về quy luật thời gian, khác với quy chuẩn tuyệt đối sặc sỡ trong các bức tranh vẽ hoa đã được định hình từ thế kỷ 17. Kể từ khi được đưa vào bộ sưu tập của Bảo tàng Hội họa Quốc gia ở London từ năm 1924, bức tranh đã nhận được sự quan tâm đặc biệt của công chúng. Bức họa nổi tiếng này được in lên bưu thiếp và con số bán ra vào khoảng 26.110 tấm, hơn bất kỳ những bức tranh nổi tiếng nào trong bộ sưu tập của Bảo tàng Hội họa Quốc gia ở London.

Bức tranh vô danh vẽ ba bông hoa hướng dương màu vàng cam chưng trong một chiếc bình tráng men màu xanh lá cây trên nền ngọc lam được bảo tàng Nghệ thuật Cleveland mượn lại từ một bộ sưu tập cá nhân. Riêng bức tranh vô danh vẽ ba bông hoa hướng dương màu vàng cam chưng trong một chiếc bình tráng men màu xanh lá cây trên nền ngọc lam được bảo tàng Nghệ thuật Cleveland mượn lại từ một bộ sưu tập cá nhân và được chứng minh là của Van Gogh vào năm 1948. Một bức tranh khác trong bộ tứ, cũng vẽ ba đóa hướng dương đã bị phá hủy trong cuộc oanh tạc của Mỹ xuống thành phố Ashiya (Nhật Bản) năm 1945. Bức tranh cuối cùng có tới 14 đóa hướng dương được vẽ trên nền ngọc lam, nay thuộc sở hữu của Neue Pinakothek, một phòng tranh ở Munich (Đức).

Một bức tranh khác trong bộ tứ, cũng vẽ ba đóa hướng dương đã bị phá hủy trong cuộc oanh tạc của Mỹ xuống thành phố Ashiya (Nhật Bản) năm 1945

Bức tranh cuối cùng của bộ tứ có tới 14 đóa hướng dương được vẽ trên nền ngọc lam, nay thuộc sở hữu của Neue Pinakothek, một phòng tranh ở Munich (Đức)
Hình tượng hoa hướng dương trong tranh Van Gogh lan truyền với tốc độ chóng mặt trong thế kỷ 20, cũng là một phương tiện thể hiện cái nhìn của danh họa vĩ đại về cảm xúc, tính chủ quan trong sáng tạo, như ông từng nói: “Thay vì cố gắng làm chính xác những gì trông thấy trước mắt, tôi sử dụng màu sắc tùy tiện hơn để thể hiện bản thân một cách sâu sắc”. Van Gogh cũng bất cần nói thêm: “Tôi muốn vẽ theo cách mà tất cả mọi người có mắt đều có thể hiểu được”.

Loving Vincent

Bộ phim hoạt họa “Loving Vincent” nói về những năm cuối đời của danh họa người Hà Lan được dựng từ 65.000 khung hình tranh sơn dầu do 115 họa sĩ vẽ. Teaser phim 'Vincent thương mến' Teaser phim 'Vincent thương mến' 
Ngày 27/7/1890, vào buổi hoàng hôn, một người ngã gục trên đường phố ở thị trấn nhỏ Auvers, Pháp. Người đàn ông đó không mang theo gì cả; bàn tay anh ta đè lên một vết thương do đạn bắn vào bụng.
Đó là Vincent van Gogh, nghệ sĩ ít được biết đến khi đó, nhưng về sau trở thành một họa sĩ nổi tiếng bậc nhất thế giới. Cái chết bi thương của ông từ lâu đã được biết, nhưng điều vẫn còn bí ẩn là làm thế nào và vì sao ông lại bị bắn. Phim Vicent thương mến (Loving Vincent) đưa ra một cách lý giải về cái chết của van Gogh. 

Vincent van Gogh là một trong những họa sĩ nổi tiếng nhất thế giới. Đêm đầy sao, Quán café Terrace vào ban đêm, Hoa hướng dương, Hoa diên vĩ, những bức chân dung của chính họa sĩ… là những hình ảnh được yêu thích, phổ biến trên khắp thế giới.
Vincent không chỉ nổi tiếng với những bức tranh của mình, mà còn được biết tới như một nghệ sĩ tự tra tấn bản thân, đặc biệt qua hai hành động tự cắt tai và tự bắn mình để kết thúc cuộc đời cay đắng với “nỗi buồn kéo dài mãi mãi” như câu cuối cùng ông nói trước khi chết.
Nhưng không chỉ có cái chết của Vincent, chẳng bao lâu sau, người em yêu quý của ông là Theo cũng qua đời. Người ta nghi ngờ sự tự tử của ông, tại sao Vincent lại tự kết thúc cuộc đời khi ông đang ngấp nghé nổi tiếng. Một người được cử đến nơi xảy ra vụ án, tìm kiếm câu trả lời về cái chết từ vị bác sĩ lập dị chữa bệnh cho Vincent tên là Gachet...
Vincent thương mến là bộ phim hoạt họa sơn dầu đầu tiên trên thế giới. Để dựng nên bộ phim tràn ngập nghệ thuật này, các nhà làm phim phải sử dụng những kỹ thuật vô tiền khoáng hậu.
Cai chet cua van Gogh duoc tai hien boi 65.000 buc tranh hinh anh 2
Bộ phim vẫn có phần diễn xuất của diễn viên.
Cũng như bao bộ phim khác, Vincent thương mến ghi hình bởi hai diễn viên chính và một số diễn viên đóng thế. Sau đó, những thước quay đó được đặt cạnh những bức tranh của van Gogh, và được sử dụng đồ họa vi tính để tạo dựng phông nền, bối cảnh. Phiên bản quay phim đời thật được hoàn thành, cũng là lúc quá trình vẽ lại những hình ảnh quay bằng tranh sơn dầu bắt đầu.
Hơn 65.000 khung hình được vẽ là một ý tưởng điên rồ, nhưng vẫn được thực hiện một cách kiên trì. Các bức sơn đầu được 115 họa sĩ cùng vẽ với phong cách của chính van Gogh, khiến bộ phim trở nên gần gũi với đời sống của người họa sĩ thiên tài.
Ngoài ra, 120 bức tranh của van Gogh cũng được lồng ghép vào các cảnh phim, để phim có tính hiện thực và sống động như thiên nhiên và con người nơi họa sĩ thiên tài vẽ lại vào cuối thể kỷ 19.
Đó là một quá trình tốn kém và mất thời gian. Nhà sản xuất đã mất bốn năm để phát triển kỹ thuật và mất hơn hai năm làm việc với hơn 100 họa sĩ tại các studio để hoàn thành bộ phim.
Cai chet cua van Gogh duoc tai hien boi 65.000 buc tranh hinh anh 3
115 họa sĩ tham gia dự án phim Vincent thương mến.
“Chúng tôi tin rằng bạn không thể kể câu chuyện của Vincent mà không có những bức tranh của ông, vì vậy, chúng tôi cần mang những bức tranh của ông vào” – chia sẻ của nhà sản xuất trên website phim nêu ra lý do vì sao Vincent thương mến được làm theo hình thức này.
Đạo diễn phim Dorota Kobiela đã được đào tạo như một họa sĩ. Mỹ thuật là niềm đam mê của cuộc đời cô cho đến khi cô làm bộ phim đầu tiên. Sau đó, Dorota đã bị lôi tuột đi bởi nghệ thuật thứ 7, và bỏ dở cuộc hành trình trong thế giới tranh sơn dầu.
Cho tới một ngày, cuộc đời Dorota gặp biến cố lớn và cô tìm đến sự cân bằng bằng cách ngắm tranh và đọc các bức thư của Vincent van Gogh. Trong cơn khủng hoảng, ý tưởng kết hợp phim và tranh vẽ xuất hiện.
Ý tưởng đó xuất phát từ chính lời Vincent viết trong bức thư cuối ông viết: “Chúng ta không thể giao tiếp với nhau bằng bất cứ thứ gì khác ngoài những bức tranh".

Phim Vincent thương mến do Dorota Kobiela và Hugh Welchman đạo diễn.

WWW.CUAHANGTEMSACH.COM

Giao lưu tem thư sưu tập, cung cấp tư vấn nhiều thể loại tem thư vật phẩm sưu tập, nhiều chuyên đề tem mới nhất cho bạn
liên hệ: zalo & viber 0908338796